Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Gió mới giữa thành Vinh


Gió mới giữa Thành Vinh

Có những ban mai bừng dậy nhận gió đông nam
                                                            biển Đông
Có những ban mai thức dậy đón gió tây nam
                                                        Trường Sơn...

Có những trưa hè bỏng rát gặp cơn gió nổi
                                                            khói nồng
Phố mình cháy tàn khu chợ, buồn về cuối gió
                                                            mông lung...

Gió nung cây rừng núi Hống, gió khô con nước
                                                             Lam Giang
Dân nghèo bỏ làng về phố, một thời cơn gió nỉ non...

Và gió rít gào bom rơi xuống phố, tóe tung cột sóng
                                                                 dòng Lam,
Có lời tiền nhân vang vọng trong gió bay từ
                                              Thành Cổ ngàn năm !?

                                               Gió lưu âm thanh, dấu hình của những bước chân
Các thế hệ người Vinh hướng về phía trước.
Nơi ấy Cồn Mô, nơi kia Núi Quyết...
Chia lửa mọi miền giữa các cuộc chiến tranh.

Gió vi vu theo những cánh đồng ra biển mênh mông
Gió xôn xao từ Cửa Nam, Trường Thi, Bến Thủy...
Gió mơn man câu ví dặm quê mình xứ Nghệ
Gió thức cùng thành Vinh đua bước sóng thời gian.

Giữa dải Bắc miền Trung nắng lửa, bão dông
Vinh từng bước dựng xây mở mang, tráng lệ
Thành phố trẻ hướng tới nền văn minh đô thị
Trong từng nghĩ suy của mỗi con người.

Sẽ những ban mai đón luồng gió mới tươi
Từ lối nhỏ của phố mình bay tới.
Vinh phố thân yêu ! Bao khát khao chờ đợi
Là nơi ấy cho ta sự yên ấm, trong lành...

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Cha con


Cha con

Cha tự hỏi mong gì cho con
khi bình minh hồng bên cửa sổ ?
- Một hình hài, một chút lửa
- Một nụ cuời sớm nở trong con.

Cha tự hỏi tặng gì cho con
khi nắng đã bóng tròn trước ngõ ?
- Một bàn tay vượt đời gian khổ
- Một trái tim nhân hậu bao dung.

Cha tự hỏi nhận gì ở con
khi chiều đến hoàng hôn dần buông ?
- Sự yên bình thảo thơm bất tử
- Ở trong con có cả cội nguồn.
                                                  2006

Giá sương


GIÁ SƯƠNG

Những cột đèn gù lưng đốt cháy
Rải từng tia yếu ớt xuống đường
Nghe giọng ai rao mỳ run rẩy
Lịm chìm trong ngõ hẻm chiều đông

Và lác đác lá bàng đỏ rụng
Gió lạnh khô xao xác lòng đường
Đêm mùa đông cổ thành mơ mộng
Muôn thanh âm đồng vọng giá sương.
                                                 1992

Chị còn dưới quê


CHỊ CÒN DƯỚI QUÊ

Nay chị còn dưới quê
cái già đến nhanh trước tuổi
Khi trang lứa trẻ thơ
chị sớm quàng nếp nhăn vào cổ
quanh má lúm đồng tiền xếp kín những đường nhăn

Những chiều cô đơn. Mây xám vũ vần
Những tối heo may. Tấm thân buốt tái
Ngõ xóm tới trường một lần qua
chưa một lần ngoái lại
Chốn làng quê giữ thân phận gái quê

Đội nắng lên đầu, cõng mưa trên lưng
Tóc bạc rối tung, mắt đen khờ dại
Chiếc lược sừng năm nao ai trao
Người đi phố xa không trở lại,
Lược buồn dắt mái lều bồ hóng nhuốm màu than
Trót đợi chờ vô vọng mấy mươi năm.


Lặng lẽ một thời. Đi nốt quãng đời câm
Trong vắng quạnh chị âm thầm khao khát
Để một lần
Trở lại tuổi thơ
Tới trường
Trong nụ cười, tiếng hát
Để một lần quên thân phận gái quê…
                                                                  1988

CƠN LỐC VÀ ĐỜI CÔI



CƠN LỐC VÀ ĐỜI CÔI

Đường phố bụi dở dang nhà cao ốc
Cần trục chếnh chang ròng rọc kéo tời
Ngõ vắng lang thang đàn em côi cút
Mắt đỏ hoe nháo nhác kiếm bao chai

Góc phố về chiều hiu quạnh lẻ loi
Nhà tường kín, cổng cao đà chốt chặt
Cơn gió lùa lá vàng rơi lay lắt
Ngọn đèn đường như con mắt đơn côi

Em chưa về nhà trước lúc nửa đêm
Khi xáo động cả một vùng gió xoáy
Trong tiếng kêu muôn hàng cây đổ gãy
Mảnh đời côi theo cơn lốc về đâu?
                                                    1988


40 NĂM GẶP LẠI




40 NĂM GẶP LẠI

Mùa thu nay gặp lại
Sau bao năm cách vời
Dâng òa lên tiếng gọi
Tên bạn bè của tôi

Bồi hồi muôn cảm xúc
Phút gặp nhau hiếm hoi
Buồn quên…, vui rạo rực…
Se hồn anh với tôi

Bốn mươi năm rồi đó
Kỷ niệm xưa đầy vơi
Thời đạn bom máu lửa
Kết đời anh và tôi

Nay về hợp tác xã
Màu đời xanh sinh sôi
Lúa đồng uốn lưng rồi
Bâng khuâng mái đầu bạc


Cảnh quê mình đổi khác
Linh Cảm mương nối xa
Kẻ Gỗ mênh mang quá
Thiên Cầm sóng vang ca

Nay thăm lại địa danh
Lam Sơn sang Đức Thanh
Thanh Lộc vào Cẩm Thịnh
Thạch Châu lên Sơn Bằng…

Nhớ đám cưới chiến trường
Thiếu hoa và vắng nhạc…
Mải theo lò thúc mộng
Chăm bèo dâu trên đồng…

Hơn mấy chục năm ròng
Chia nhau đi khắp tuyến
Cùng chuyến xe về bến
Trải nghiệm bao yêu thương…
   
Tặng các anh, chị Đoàn Bộ NN&PTNT Hà Tĩnh
                                                 Tháng 8-2009




PHỐ TÔI TRONG MƯA LŨ



                 
                 


PHỐ TÔI TRONG MƯA LŨ

Đã mấy tuần phố chìm trong mưa
Cơn gió bấc đầu mùa chẳng dứt
Những sợi trắng níu trời sát đất
Nên khoảng không thấp bé đen mờ

A Lưới mưa, Nam Đông vẫn mưa
Để phố tôi dập dờ con nước
Giữa dòng cảm trầm tư thảng thốt
Phố không đèn, đò vắng người đưa

Những ngôi trường đóng cửa hôm kia
Còn im bước chân trò tới lớp
Mưa tầm tã, mê man, sướt mướt
Cây sân trường sũng ướt xác xơ

Như theo đuổi tiếng gào của mưa
Dòng sông phố đôi bờ lạc bến
Từng đợt sóng đục ngầu chảy cuộn
Mấy bãi gò đơn độc chơ vơ

Giữa mênh mang biển nước ảo mờ
Mái nhà xiêu lập lờ chìm khuất
Khu chợ xép mấy phiên chẳng họp
Thảm hoa bèo bám cửa nhác nhơ

Mưa còn mưa biết đến bao giờ
Mắt nồng cay mỏi chờ nắng mới
Biết khi nào mặt trời trở lại
Cho phố tôi giấc mộng bình yên ?
                                        Tháng 9-2007

MỘT NÉT LÀNG CAO




MỘT NÉT LÀNG CAO

Tàn nắng sang mưa phía thượng nguồn
Nam Đàn, Quì Hợp, lại Đô Lương
Lúa thì đứng cái xanh xanh ruộng
Ngô tuổi bung cờ đo đỏ nương
Chợ xép xóm trên vào buổi họp
Trẻ thơ làng ngược tới sân trường
Miền cao cuộc sống trôi thầm lặng
Mái ấm tụ quần giữa gió sương.
                                                   2006


HOA VÔNG GAI



 HOA VÔNG GAI

             Chiều rồi thoáng vội qua sông
Lảng tình, quên ngắm chùm vông bên cầu
        Sáng nay vông đỏ rực màu
Mới hay xuân thắm từ lâu lại về
  
        Thả hồn vọng nắng xuân xưa
Lan man cánh sóng vỗ về bờ xa
        Chùm vông lặng lẽ thướt tha
Giữa trời khắc nét hiền hòa duyên quê
   
        Qua cầu giọt nắng đong đưa
Ngỡ còn vương sắc vông vừa nẩy bông…
                                                     2004

VỀ LẠI NÔNG TRƯỜNG


VỀ LẠI NÔNG TRƯỜNG

Bạn bè tráo nhau: “các anh chậm tiến”
Các anh cười: “đã đến, không đi !”
Từ biệt phố nghèo, về chốn thôn quê
Đất Lệ Ninh níu các anh ở lại.

Một thị trấn ra đời từ ấy
Nông trường dấu ấn ghi danh ...

Ai biết nơi này - một cánh đồng hoang
Quanh năm chua phèn, lùng lác?
Ai nhớ nơi này - dải đồi xơ xác
Bốn mùa lau lách hoang vu?

Quân ngũ trở về, tu nghiệp nhà nông
Đối mặt với trời, gồng lưng với đất
Chưa lành vết thương trận mạc
Lại phong ba, bão táp thương trường.

Có lúc các anh như đứng trước bão bùng
Cả cuộc sống hàng ngàn công nhân ta nữa.
Đổi mới đâu có ngay trái hoa và thịt sữa
Một hướng chênh sai dễ đến dặm đường cùng.
       
Nay hạt giống gieo cũng đã nảy mầm
Đồi hoang các anh nẩy lộc
Đồng chua các anh nhả mật
Đội ngũ bên nhau vun đắp nông trường

Trang trại mọc lên vườn tược, ao chuồng
Các dự án mở mang ngày đêm ấp ủ
Đời sống nông trường từng ngày khấm khá
Đồng đội thuỷ chung vượt vất vả gian nguy.
              
Chắt chiu từng giọt mủ cao su
Thấy mạch tim mình ấm thêm dòng máu
Như bếp than hồng sáng lên ngọn lửa
Bớt chút lo âu, vợi chút nhọc nhằn.

Đến với Lệ Ninh - Thị trấn Nông trường
Sống giữa lòng người nặng tình với đất,
Như thả hồn quê vào xuân rạo rực
Quên những ngày đông giá lạnh năm nào.. 

    Tặng H. V. Aí và các anh, chi cán bộ,
công nhân nông trường Lệ Ninh, Quảng Bình
                               2002

NGÀY MƯA Ở HUẾ

NGÀY MƯA Ở HUẾ

Huế vẫn còn mưa tới sáng nay
Nhạt nhòa bóng nước dưới trời mây
Cơn gió vô tình thêm giá lạnh
Bóng ai riêng lối dáng heo gầy

Dòng Hương mùa lũ nước dâng đầy
Ngôi trường ngõ nhỏ mái lung lay
Hồ sen đâu nữa chùm sen tím
Lối phố tối thâm giữa ban ngày

Như thể Huế mưa chẳng biết ngừng
Đò ngang neo bến nín sang sông
Bao tà áo trắng chưa tới lớp
Trắng một trời mưa buồn mông lung.
                                                       1999

GÁI QUÊ

GÁI QUÊ

Nhớ ngày chị dành củ sắn
Vùi trong bếp lửa than tre
Chia em cả phần nửa chín
Em thương chị nhận nửa kia

Ngày ấy con trâu hợp tác
Nó mờm, nó dữ mới ghê
Chị chìm ngụp trong vũng nước
Cưỡi lưng trâu dắt em về

Người ta xoay vòng hóng tóc
Chị ngồi cúi mặt tránh mưa
Vai gầy xương nhô sũng nước
Lấy đâu giây lát mộng mơ


Chị cùng mẹ qua bên chợ
Bán rong mấy hũ mắm chua
Nuôi nhà với đồng xu lẻ
Bát cơm gạo hẩm giao mùa

Rồi chị phải đành thôi học
Trốn nhà kiếm việc mướn thuê
Kể từ khi chị bỏ lớp
Cả nhà mấy ngả phân ly

Em đâu tới trường được nữa
Mẹ đau đứt ruột theo con
Nhìn sang sân trường vắng vẻ
Gái quê chôn chặt chờ mong...
                                         1996




TIẾNG MƯA

TIẾNG MƯA


Mưa xưa,
rơi trong thôn
đánh thức dân quê
dậy sớm hơn thường nhật
để ra đồng cày cuốc
cấy dặm kịp mùa khi cây lúa còn non

Sợi mưa vương trước sân
chưa kịp đầy nên vũng
con trẻ ở trần tóc tai ướt sũng
đưa tay hứng nước vô tư

Cơn mưa đầu thu
gọi chim di cư về đồng tìm cá
Cơn mưa giữa hạ
thức lá xanh vắt vẻo cây cành

Cơn mưa cuối đông
báo hiệu  trời xuân
dịu êm và tỏa sáng






Mưa xưa qua nhanh
thương em một mình hy vọng
để bây giờ
tiếng mưa rơi
trên tầng cao trĩu nặng
nghe đến mơ hồ

Cánh đồng quê quên cánh chim về
mái nhà quê đâu còn sân trẻ nữa
ngọn đồi quê mất hình con suối nhỏ
mưa như nước mắt người ứa lệ chảy vu vơ.

Biết bao giờ có lại tiếng mưa xưa
từ cao xanh vọng về dòng Ngân Hà nối nhịp
đàn Ô thước dập dìu theo con nước
Chức Nữ - Ngưu Lang tới hẹn cuộc tình chung

Để dưới tán đa làng anh lại được gặp em
khi buổi học vừa tan chúng mình quên mang nón
Mưa bay bay, mưa vỗ về âu yếm
Ta cùng lớn lên cho cha mẹ mừng vui...
                                                              1985



NON NƯỚC NGUYỄN DU

NON NƯỚC NGUYỄN DU

Xuôi dòng Lam trăng vàng sáng rọi
Lên núi Hồng sương khói đong đưa

Như sâu thẳm cung thương than thở
Tưởng bồng bềnh giai điệu xa xưa

Sen vàng rải khắp cùng viễn xứ
Hương trời bay non nước Nguyễn Du

Thổi hồn thơ vào người hâm mộ
Đất Tiên Điền cũng hoá thành thơ.
                                                   2002



CHIỀU VỀ

CHIỀU VỀ



Chiều về thấp thoáng hoàng hôn
Xa xa man mác ráng hồng chân đê
Mặt trời tim tím đằng kia
Cánh cò trăng trắng bay về bên đây
Áo dài em đã kịp may
Nón bài thơ đã đong đầy câu thơ

Thương ai em đến ngẩn ngơ
Trăng vàng rơi xuống bao giờ không hay

Nhớ ai em đến ngất ngây
Sao hôm chênh chếch về tây thuở nào.
                                                        2001



NÉT QUÊ

NÉT QUÊ


Em ơi
theo anh về làng
xôn xang nắng vàng ngọn gió
lung linh giọt sương nhành cỏ
vọng lời chim hót đồng xa...

Con đường trở lại quê ta
qua sông,
vượt rừng nhiều lắm.
mắt ai
ngân câu ví dặm,
môi ai
thơm lời dân ca...

Em ơi
theo nhau ta về
qua đường cái quê
lạc ngõ,
giọt mưa nhẹ rơi
êm ả,
ngỡ ai
bước chung lối quê.


Nẻo đường em đã đi qua
không còn cỏ may vương lối,
ao sâu tuổi thơ bơi lội
nay nhà ngói mới xây cao.

Mái đình xưa
vẫn thuở nào
tọa dưới trăng sao sương gió,
tấm lòng dân quê rộng mở
thương nhau - nam mô di đà.

Đưa nhau ta về quê ta
nét riêng
hiền hoà mộc mạc,
biển vỗ sóng dài bãi cát
ngọt ngào câu hát mẹ ru
bồng bềnh điệu ví ngàn xưa ...
                                             1999

CHUỖI CƯỜM BIỂN

CHUỖI CƯỜM BIỂN

Biển gửi sóng cho ai
mà vỗ bờ mãi thế?
Biết chăng dạ tràng bể
xe cát tận cuối trời?

Xin sóng đừng xô vội
dẫu biển lúc đầy, vơi
môi em tròn cườm cát
gửi vào sóng luân hồi...

Biển gửi sóng cho đời
hoá em thành bụi sóng
lung linh trong biển sáng
những hạt cườm tinh khôi.
  
Có lúc biển gầm sôi
Đôi khi bờ quạnh vắng,
Em sợ đêm yên lặng
để chuỗi cườm lẻ loi...

Ôi hạt cườm nhỏ nhoi
sinh ra cùng biển cả
tròn trinh như muôn thuở
giữa thăng trầm phong ba,
giữa bãi bờ bao la
nổi chìm theo con nước,...

Để tình yêu có được
trong tồn sinh vĩnh hằng.
Cho mai này có được
những hạt cườm tròn trinh.
                                    1999