Xuôi dòng Lam trăng vàng sáng rọi
Lên núi Hồng sương khói đong đưa
Như sâu thẳm cung thương than thở
Tưởng bồng bềnh giai điệu xa xưa
Sen vàng rải khắp cùng viễn xứ
Hương trời bay non nước Nguyễn Du
Thổi hồn thơ vào người hâm mộ
Đất Tiên Điền cũng hoá thành thơ.
2002

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét