Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014
Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014
Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014
PHỐ CỔ CÒN XUÂN
Phè
cæ cßn xu©n
Ngày
mỗi ngày ta lại qua đây
Dọc
con phố vơi đầy kỷ niệm
Lượn
theo dáng dòng Hương kiều diễm
Bên
Ngự Bình triền xanh triền vàng...
Bước
chân trần gợi nhớ miên man
Mái
nhỏ nhà ai vọng tiếng đàn trầm lắng
Cánh
chim chiều in mây bãng lãng
Sông
thời gian yên ả trôi dòng.
Phố
cổ đa tình xuân với yêu đương
Vẫn
rạo rực những mùa thay mới lá
Phượng
hồng phai, mai vàng chớm nở
Sợi
thời gian vương sắc nhân gian.
Huế
vẫn dịu dàng đằm thắm nét xuân
Phố
rêu phong theo thời gian vô định
Tràng
Tiền thướt tha, Ngự Bình lồng lộng
Bao
em gái đi về e ấp nón bài thơ.
Phố
cổ còn xuân, phố cổ chưa già,
Vẫn
dáng hào hoa kiêu sa và thân thiện
Điệu
lí tìm nhau, con đò đợi bến
Mơ đến mai sau trong nét
đẹp bây giờ.
Ta yêu phố mình từ cái
buổi ban sơ
Những khu nhà vườn giữ
mùa xuân ở lại
Làn gió nhẹ, nắng tươi,
cỏ thơm và mọng trái
Ấm áp tình người, phơi
phới những niềm tin…
HỒN NGƯỜI LÀM RUỘNG
|
Hån ngêi lµm ruéng
Cả ngàn năm
Ta sống bên đồng ruộng
Lam lũ, nhọc nhằn, thiếu
thốn
Vẫn ngày ngày mấy bữa cơm
rau,
Đêm bên ngọn đèn dầu giấc
ngủ nồng sâu…
Thời cổ xưa, ta chẳng mộng
ô tô, nhà lầu
Không mơ khách sạn - nhà
hàng - ngoại tệ.
Con cháu bầy đàn quây quần
đông đủ
Ngọt ngào hương quê, ríu
rít chim trời.
Ta chỉ cần phòng xa với lũ
thú rừng
Chúng phá hoại hoa màu
trên ruộng.
Đâu có kẻ gian thương, đâu
có quan tham nhũng
Bầu trời xanh yên ả tận
đáy lòng.
Nay mọc lên khu chế xuất,
sân gôn…
Ta háo hức lấy tiền, đổi
ruộng
Ta sợ hãi quanh năm phải
bán lưng cho trời
Ta khiếp đảm bốn mùa phải
gửi mặt vào đất
Ta nảy nở giấc mơ cực lạc
Ta sẽ đổi đời như lời hứa
cao thiên…
Để bây giờ tan tác cõi
riêng
Ta bỏ ruộng, vô nghề,
không tri thức
Thành gã lang thang từ ông
chủ đất
Đến bao giờ trở lại một
ngày xưa !
Con cháu ta non nớt dại khờ
Đi tìm kế sinh nhai ở các
khu đô thị
Quanh năm không đủ tiền về
thăm bố mẹ…
Ta khuất rồi, chúng nó sẽ
sao đây ?
Có biết hồn ta còn lơ lửng
trời mây
Thương xót dân thôn bỏ ruộng cày ba vụ
Dẫu có phải nắng mưa nhọc nhằn, lam lũ
Vẫn dâng đời từng hạt thóc củ khoai ?!
Cuộc sống chuyển sang thời thượng nổi trôi
Ngột ngạt những khu đô thị hóa
Vợi dần từng cánh đồng xanh tươi hoa lá
Để cho đời nhịp thở chẳng bình yên.
Nông dân ta háo hức cần tiền
Nhưng đâu chỉ tiêu xài dăm bảy vụ
Ta cần lắm “cần câu” hơn là “con cá” bự
Trong dòng chảy khôn lường nghiệt ngã hôm
nay.
ĐỜI CHỊ NỔI TRÔI TRÊN BÃI ĐÁ
§êi chÞ næi tr«i trªn b·i ®¸
Mỗi ngày
Vách núi quê tôi đang bình yên,
Bỗng sau những tiếng mìn lại trụi trơ bụi đá.
Những mảnh đời hồng nhan khổ đau vất vả
ngỡ một tròn nguyên như mỏ đá kết tầng
rồi mìn nổ tan, bỗng thành cục thành hòn.
Giữa âm thanh đục đá, chị hóa người câm,
Đã nên nghề phu khuân
Từ bao giờ, chị đâu còn nhớ nữa !
Bàn tay sạn chai còn chi ngón tay thon của mẹ,
Đôi chân tấp tênh còn đâu đôi gót đỏ của nàng,
Cái lưng vẹo cong xóa dấu xưa lưng ong.
Tai nạn rập rình, nắng táp, mưa giăng,
Đời chị nổi trôi trên từng bãi đá
- miếng cơm vẫn chưa đầy bữa,
- đau ốm lấy đâu thuốc thang cứu chữa,
Lầm lũi đi cùng những mỏ đá hoang...
Ôi núi đá quê tôi, sao nỡ phụ phàng
những thân phận hồng nhan !
Trải mấy mươi năm
đời chị vẫn dập bầm, cực khổ bần hàn.
Ơi xóm nhỏ quê tôi,
những bóng phu khuân còn đó chập chờn …
Thời gian phôi pha, xuân đã nát bao lần
Mà hồn quê vẫn đinh ninh giấc mộng
Về một ngày mai xuân hồng
Một trời mai gió lộng
Chị mỉm cười bên cuộc sống đổi thay.
ÂM THANH TỪ MỘT CUNG ĐƯỜNG
¢m
thanh tõ mét cung ®êng
Một giọng khàn bật lên từ ngã ba
tiếng rả ra của em thơ bán báo
một cánh tay tựa hồ ngoắc áo
một tay kia lật tít các trang bìa,
Nào mấy khách trên đường dừng lại để mà mua
Người tất bật qua nhanh, tiếng rao vào xa lãng…
Lại tiếng kêu thốt thảng
vọng từ bên kia đường
của bà già gánh trái bán rong
quang đụng phải trụ đèn quả văng xuống hẻm,
trái dập rồi, tiếng bà thành câm lặng
còn đôi mắt nhăn nheo khô quạnh ngước lên trời…
Lại âm thanh khô khốc nhức tai
tiếng máy rú ga, tiếng mài chân chống
Cô cậu ấm buồn đời đua xe đánh võng
|
lạng lách hò la inh ỏi cả
cung đường…
Góc phố kia dội lại cuộc nói cười
cùng những tiếng chạm ly, đụng tách
người ta từ đâu nào ai hay biết
ngoài biển số xanh, số trắng đậu bên lề…
Trong những tầng cao chính giữa mặt tiền
khu thương mại mọc lên, người qua về gấp gáp
Đâu còn nữa người xưa cánh đồng xưa thân thuộc
Và con đường lầy quành qua hố bom câm...
Những mái thuyền nổ máy phía bờ sông
theo hò hẹn chiều nay cùng du khách
con sông quê tưởng chừng như quá chật
đâu dáng hình gieo khúc hát đò đưa…?
Trên đồi cao đài tưởng niệm uy nghi
những nấm mồ xanh thu mình dưới nắng
nhang cuối ngày tàn tro nguội lạnh
gió heo may hun hút thổi về...!
Phố đón người về, phố tiễn người đi
phố ồn ã lô xô, phố trầm tư tức tưởi
Ai đến, ai đi
xin một lần dừng chân nghe phố nói
về âm thanh đầu cuối mỗi cung đường...
TRỞ LẠI KON TUM MÙA XUÂN
Trë l¹i Kon Tum mïa xu©n
Con
đường dài quanh co chơi vơi
Vắt
qua những dải đồi hoang mạc
Trời
Trường Sơn mây trôi xanh ngắt
Gió
ngàn reo lau lách nghiêng chao.
Khi
chòng chành những bậc dốc độ cao
Liên
tưởng tới dáng đời không đoạn thẳng
Trong
heo hút hoang sơ quạnh vắng
Biết
tâm hồn mình chẳng mấy cô đơn.
Rừng
lại rừng phía trước vẫn Trường Sơn
Màu
cây lá hoàng hôn chiều đỏ tím
Cao
tít tắp vầng trăng non chợt hiện
Con
đường mòn uốn lượn chạy vào đêm.
Lâu
lắm rồi mới trở lại Kon Tum
Phố
thao thức đèn ai còn chưa tắt
Hương
cà phê bên nương bay phảng phất
Bỗng
tái tê lòng nhớ bạn năm xưa…
Các
bạn ra đi mãi chẳng thể về
Có
thể nằm bên dòng Đăkbla xanh biếc
Có
thể trong lòng sâu Đăk Tô, Toumơrông,
Đăk Sút,
Hay
tại các chi khu Đăk Pét, Măng Buk,
Măng Đen?
Đã
có bạn trở về kịp sau mùa xuân
Trong
nghĩa địa hữu danh giữa miền quê bản.
Có
bạn trở về vô danh đã có thành có nấm
Sao
bao bạn chưa về, các bạn vẫn nơi đây?
Mùa
xuân này không còn tiếng súng vây
Sao bỗng thấy nhịp tim se
thắt lại
Nắng và gió miền cao
nguyên còn mãi
Sao các bạn chưa về, các
bạn ở nơi đâu?
Lịch sử sang trang đổi tên
xóm, tên buôn
Nhưng các bạn: linh hồn
không đổi thay tên tuổi
Ở lại muôn đời trong lòng
sông vách núi
Thầm lặng dâng hương cho
xuân mãi kiêu hùng.
MẸ VÀ ANH THƯƠNG BINH
MÑ
vµ anh thư¬ng binh
Quê anh ở miền Trung
Mẹ sinh anh từ vùng nắng gió.
Khi anh còn bé nhỏ
Đã nếm vị cay củ khoai sùng
Vị đắng bát canh sắn với rau lằng.
Trên mặt giếng khơi giữa làng
Trước bến sông xanh trên huyện
Bên vò nước mưa ngoài thềm hứng sẵn.
Anh biết… đôi lần mẹ trộm soi gương,
chải đầu.
Mẹ đun nước sôi bằng lửa lá phi lao
Để luộc áo quần giết loài chấy rận.
Mẹ ôm con vào lòng qua đêm tới sáng
Che chắn cho con suốt những mùa đông …
Mẹ cho các anh tới trường
Vui những mùa hoa phượng
Dẫu cả nhà gồng lưng, lam lụng
Vẫn tràn đầy hoài vọng, ước mơ,
Anh hồn nhiên tặng mẹ những vần thơ.
Thời kỳ chiến tranh khốc liệt, cam go
Các anh chưa kịp lớn lên đã trở thành bộ đội
Ở chiến trường dẫu quen đạn bay, bom dội
Vẫn không quên hậu phương mẹ thấp thỏm
chờ mình.
Ngày trở về, anh đã mất đôi chân,
Dấu gian khổ hy sinh in vệt dài lên trán,
Mẹ mừng gặp lại anh.
Không kịp thuốc men, tuổi cao, bệnh nặng.
Đã lặng thầm ra đi !
Để anh lại một mình -
- bên nấm mộ cỏ xanh - cùng bảng vàng ghi công
- với tâm trạng khôn lường…
Mẹ đi rồi, trong muôn nỗi tiếc thương
Anh chợt hiểu còn những người đồng đội,
Không trở về, dù chỉ là lần cuối
gặp lại người thân sau năm tháng chiến trường.
Giá trị đời vẫn đang trước mắt anh !
Bởi đôi tay còn nguyên, đầu óc còn minh mẫn,
Hình bóng mẹ cho anh thêm sức mạnh,
Để vượt lên gian khổ giữa ngày thường.
Mặt trận nay mai ở chốn thương trường
Anh
bước tiếp... như chưa bao giờ ngơi nghỉ!
DẠO CÙNG HỘI AN
D¹o cïng Héi An
Một chiều thăm lại Hội An
Lao xao sóng nước mênh mang biển trời.
Nắng vàng từng vạt nhẹ rơi
Sóng mơn man phía ngoài khơi vỗ bờ.
Thuyền câu thấp thoáng lững lờ
Tình bâng khuâng với câu thơ bồng bềnh…
Ta về trong phố trăng ngần
Lung linh muôn sắc đèn lồng gió đưa.
Ai ngồi đợi bạn bên kia
Lối sang như đã về khuya mơ màng ?
Ta người lữ khách lang thang
Đêm nay thức với vô vàn khát khao...
TÌNH NGƯỜI QUAN HỌ
T×nh ngêi quan hä
Sao người chưa lại Bắc Ninh
Nghe câu quan họ, xem tranh Đông Hồ
Ghé thăm di tích đền Đô
Đình làng Tam Tảo, ngôi chùa Phúc Nghiêm ?
Bây giờ đã giữa tháng giêng
Người ơi hãy đến hội Lim quê mình.
Non xanh xanh, nước xanh xanh
Nón quai thao, áo tứ thân… hẹn hò.
Tháng ba lễ hội đền Đô
Tháng tư Phù Đổng, em chờ người ngoan.
Lễ hội đền Cao Lỗ Vương
Đợi người, em đã tìm đường sang sông.
Nghe tin em sắp lấy chồng
Người buồn giã bạn như
sông xa thuyền,
Thương thay con xít vô
duyên
Đêm tàn hết hội cầm đèn
ngóng ai.
Quan họ ơi, chúng em đây
Nét yêu nền nã, dấu say
mặn mòi.
Đừng về, đừng giận người
ơi
Ngày xuân giành để đất trời giao duyên…
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

