§êi chÞ næi tr«i trªn b·i ®¸
Mỗi ngày
Vách núi quê tôi đang bình yên,
Bỗng sau những tiếng mìn lại trụi trơ bụi đá.
Những mảnh đời hồng nhan khổ đau vất vả
ngỡ một tròn nguyên như mỏ đá kết tầng
rồi mìn nổ tan, bỗng thành cục thành hòn.
Giữa âm thanh đục đá, chị hóa người câm,
Đã nên nghề phu khuân
Từ bao giờ, chị đâu còn nhớ nữa !
Bàn tay sạn chai còn chi ngón tay thon của mẹ,
Đôi chân tấp tênh còn đâu đôi gót đỏ của nàng,
Cái lưng vẹo cong xóa dấu xưa lưng ong.
Tai nạn rập rình, nắng táp, mưa giăng,
Đời chị nổi trôi trên từng bãi đá
- miếng cơm vẫn chưa đầy bữa,
- đau ốm lấy đâu thuốc thang cứu chữa,
Lầm lũi đi cùng những mỏ đá hoang...
Ôi núi đá quê tôi, sao nỡ phụ phàng
những thân phận hồng nhan !
Trải mấy mươi năm
đời chị vẫn dập bầm, cực khổ bần hàn.
Ơi xóm nhỏ quê tôi,
những bóng phu khuân còn đó chập chờn …
Thời gian phôi pha, xuân đã nát bao lần
Mà hồn quê vẫn đinh ninh giấc mộng
Về một ngày mai xuân hồng
Một trời mai gió lộng
Chị mỉm cười bên cuộc sống đổi thay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét