MÑ
vµ anh thư¬ng binh
Quê anh ở miền Trung
Mẹ sinh anh từ vùng nắng gió.
Khi anh còn bé nhỏ
Đã nếm vị cay củ khoai sùng
Vị đắng bát canh sắn với rau lằng.
Trên mặt giếng khơi giữa làng
Trước bến sông xanh trên huyện
Bên vò nước mưa ngoài thềm hứng sẵn.
Anh biết… đôi lần mẹ trộm soi gương,
chải đầu.
Mẹ đun nước sôi bằng lửa lá phi lao
Để luộc áo quần giết loài chấy rận.
Mẹ ôm con vào lòng qua đêm tới sáng
Che chắn cho con suốt những mùa đông …
Mẹ cho các anh tới trường
Vui những mùa hoa phượng
Dẫu cả nhà gồng lưng, lam lụng
Vẫn tràn đầy hoài vọng, ước mơ,
Anh hồn nhiên tặng mẹ những vần thơ.
Thời kỳ chiến tranh khốc liệt, cam go
Các anh chưa kịp lớn lên đã trở thành bộ đội
Ở chiến trường dẫu quen đạn bay, bom dội
Vẫn không quên hậu phương mẹ thấp thỏm
chờ mình.
Ngày trở về, anh đã mất đôi chân,
Dấu gian khổ hy sinh in vệt dài lên trán,
Mẹ mừng gặp lại anh.
Không kịp thuốc men, tuổi cao, bệnh nặng.
Đã lặng thầm ra đi !
Để anh lại một mình -
- bên nấm mộ cỏ xanh - cùng bảng vàng ghi công
- với tâm trạng khôn lường…
Mẹ đi rồi, trong muôn nỗi tiếc thương
Anh chợt hiểu còn những người đồng đội,
Không trở về, dù chỉ là lần cuối
gặp lại người thân sau năm tháng chiến trường.
Giá trị đời vẫn đang trước mắt anh !
Bởi đôi tay còn nguyên, đầu óc còn minh mẫn,
Hình bóng mẹ cho anh thêm sức mạnh,
Để vượt lên gian khổ giữa ngày thường.
Mặt trận nay mai ở chốn thương trường
Anh
bước tiếp... như chưa bao giờ ngơi nghỉ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét